Sách đề cử

Kujima hót, cả nhà véo von
Konno Akira

Trong dòng chảy của truyện tranh hiện đại, nơi nhiều tác phẩm cố gắng gây ấn tượng bằng cốt truyện kịch tính, thế giới rộng lớn hay những cú “quay xe” bất ngờ, “Kujima hót, cả nhà véo von” của Konno Akira lại đi theo một hướng rất khác: chậm rãi, giản dị, thậm chí có phần kỳ quặc. Nhưng chính sự kỳ quặc ấy lại khiến tác phẩm trở nên đặc biệt. Nó không cố gắng làm người đọc choáng ngợp, mà âm thầm len vào cảm xúc, để rồi khi nhận ra thì đã chạm đến một điều rất sâu: cảm giác về gia đình trong đời sống hiện đại.

Câu chuyện bắt đầu bằng một tình huống nghe có vẻ khá “vô lý”: một cậu học sinh cấp hai tình cờ nhặt được một sinh vật lạ tên Kujima và mang về nhà. Kujima trông giống một con chim, nhưng lại biết nói, thậm chí còn có cách hành xử vừa ngây ngô vừa khó đoán. Điều đáng nói là tác giả không hề cố giải thích rõ Kujima là gì, đến từ đâu hay vì sao nó tồn tại. Trong nhiều tác phẩm khác, đây có thể là trung tâm của một bí ẩn lớn, nhưng trong tác phẩm của Konno Akira, Kujima chỉ đơn giản là “ở đó”. Chính sự không giải thích này lại khiến nó trở thành một yếu tố rất đặc biệt: không phải để hiểu, mà để cảm nhận. Kujima giống như một chất xúc tác, xuất hiện không phải để thay đổi thế giới, mà để làm xáo trộn những gì tưởng chừng đã quen thuộc.

Gia đình của cậu bé trước khi Kujima xuất hiện không phải là một gia đình có bi kịch rõ ràng. Họ vẫn sống cùng nhau, vẫn sinh hoạt bình thường, nhưng giữa họ luôn tồn tại một khoảng cách khó gọi tên. Người anh cả chịu áp lực học hành nên trở nên căng thẳng, người em khép kín và ít bộc lộ cảm xúc. Tất cả cùng sống dưới một mái nhà, nhưng giống như những người xa lạ chia sẻ chung không gian hơn là một gia đình thực sự. Đây là điều rất dễ bắt gặp trong đời sống hiện nay, khi ai cũng bận rộn với thế giới riêng của mình, đến mức những cuộc trò chuyện dần trở nên hiếm hoi.

Sự xuất hiện của Kujima không trực tiếp giải quyết bất kỳ vấn đề nào. Nó không giúp ai học giỏi hơn, không đưa ra lời khuyên, cũng không “chữa lành” theo cách mà người ta thường nghĩ. Nhưng bằng sự tồn tại rất “phiền phức” của mình, nó khiến mọi thứ không thể tiếp tục như cũ. Một sinh vật kỳ lạ trong nhà là điều không ai có thể làm ngơ. Nó buộc các thành viên phải phản ứng, phải nói chuyện với nhau, thậm chí là cùng nhau khó chịu, cùng nhau than thở. Và chính từ những tương tác tưởng chừng rất nhỏ nhặt ấy, mối quan hệ giữa họ bắt đầu thay đổi. Không có một bước ngoặt lớn nào, không có một khoảnh khắc bùng nổ cảm xúc, mà chỉ là những thay đổi rất nhẹ, rất chậm, nhưng đủ để người ta nhận ra rằng khoảng cách đang dần được lấp đầy.

Điều thú vị là Kujima không phải kiểu nhân vật “dễ thương hoàn hảo” thường thấy. Nó tham ăn, thích đồ ăn vặt, hát thì lệch tông, hành xử lúc thông minh lúc ngớ ngẩn. Nó không mang đến giá trị thực dụng nào, thậm chí còn khiến cuộc sống trở nên rối rắm hơn. Nhưng chính sự “vô dụng” đó lại khiến nó trở nên quan trọng. Trong một xã hội nơi mọi thứ đều bị đo bằng hiệu quả, nơi con người luôn phải cố gắng để trở nên tốt hơn, Kujima đại diện cho một điều hoàn toàn trái ngược: sự tồn tại mà không cần phải chứng minh giá trị. Ở bên nó, các nhân vật không cần phải gồng mình lên. Họ có thể vụng về, có thể lúng túng, có thể bộc lộ những cảm xúc mà bình thường họ giấu đi. Kujima, theo một cách nào đó, đã tạo ra một không gian an toàn để con người được là chính mình.

Cách kể chuyện của tác phẩm cũng góp phần làm nên sức hút rất riêng. Không có những đoạn giải thích dài dòng hay những lời thoại mang tính “dạy đời”. Tác giả chọn cách kể rất tiết chế, để cảm xúc được thể hiện qua những chi tiết nhỏ: một bữa ăn chung, một câu nói vu vơ, một ánh nhìn thoáng qua. Chính vì không bị ép phải cảm động, người đọc lại dễ dàng rung động hơn. Những thay đổi trong gia đình diễn ra một cách tự nhiên, giống như cách mà ngoài đời, con người dần trở nên gần gũi hơn qua những khoảnh khắc rất bình thường.

Có lẽ vì thế mà “Kujima hót, cả nhà véo von” dễ dàng chạm đến người đọc, đặc biệt là trong bối cảnh hiện đại. Khi con người ngày càng kết nối với nhau qua màn hình nhưng ít khi thực sự trò chuyện, một câu chuyện về sự kết nối giản dị trong gia đình trở nên đáng quý hơn bao giờ hết. Tác phẩm không đưa ra giải pháp, cũng không cố gắng thay đổi hiện thực, mà chỉ nhẹ nhàng gợi nhắc một điều rất quen thuộc: đôi khi, để xích lại gần nhau, con người không cần phải giống nhau, mà chỉ cần có một lý do để cùng chia sẻ.

“Kujima hót, cả nhà véo von” không có những trận chiến ác liệt, không có những mục tiêu cao cả, cũng không cố gắng truyền tải thông điệp lớn lao. Đó chỉ là câu chuyện về một gia đình bình thường với những khoảng cách vô hình giữa các thành viên, và một điều kỳ lạ bước vào để khiến mọi thứ rung lên theo một nhịp khác. Sau cùng, điều đọng lại không phải là Kujima là gì, mà là cảm giác mà nó mang đến. Một cảm giác rất đơn giản, nhưng cũng rất khó gọi tên: Gia đình không nhất thiết phải hoàn hảo. Gia đình có thể ồn ào, rối rắm, thậm chí phiền phức. Nhưng chính những điều đó lại tạo nên sự gắn kết; và đôi khi, chỉ cần một “điều kỳ quặc” xuất hiện cũng đủ để nhắc ta nhớ rằng mình không hề cô đơn.

Đăng ký email cập nhật

TRUNG TÂM GIAO LƯU VĂN HÓA NHẬT BẢN TẠI VIỆT NAM

27 Quang Trung, phường Cửa Nam, TP. Hà Nội

jpfhanoi@jpf.go.jp

+84(0)24 3944 7419

+84(0)24 3944 7418

  • Fb
  • ytpf

Văn phòng

Giờ mở cửa: 08:30 - 12:00/13:30-17:30 từ Thứ Hai đến Thứ Sáu
Đóng cửa: Các ngày thứ Bảy, Chủ Nhật và các ngày lễ

Thư Viện

Giờ mở cửa: 09:30 - 18:00 (Không nghỉ trưa) từ Thứ Ba đến Thứ Bảy
Đóng cửa: Các ngày Chủ Nhật, thứ Hai và các ngày lễ